Mới nhất | Chưa full
Xem sao hạn 2014. New!
“Khi tình yêu cất lời, nó là tiếng nói của chúa trời làm cho thiên đường mơ mộng trong những giai diệu” – William Shakespeare

Tìm kiếm trong trang:
>> Mẹo tìm kiếm
Bạn đang ở:
Trang Chủ->Truyện Dài->Teen story-> Vợ hờ ơi ! Anh yêu Em!!! full

Vợ hờ ơi ! Anh yêu Em!!! full Trang 2

Đang đọc khoảng
15000 ký tự / trang

Nhập trang (1~15):

Đầu 2/15 3 >> Cuối


_Đáng lẽ anh ta phải đeo vô cho mình như trên phim hay làm chứ.-Tiểu Phương bực mình đeo chiếc nhẫn vào ngón tay áp út của mình.
_Bây giờ thì đi về.-Minh Quân nói xong rồi đi ra Tiểu Phương cũng xách cặp ra theo.
Leo lên xe Tiểu Phương và Minh Quân mỗi người 1 bên cả hai đều im lặng vì họ đều đang có những cảm xúc riêng.Cả hai đều toát ra 1 trạng thái khác nhau.Minh Quân thì lạnh lẽo và kiêu ngạo còn Tiểu Phương thì cô đơn buồn tẻ.
Minh Quân….
Không biết con ngốc này có làm nên trò trống gì không nữa không khéo lại gây họa nhưng theo lí lịch thì nhỏ này biết cách giao tiếp lại biết chiều ý người khác biết nhiều thứ tiếng lại còn có kiến thức rộng nữa chắc sẽ ổn thôi.
Tiểu Phương….
Tiểu Phương ơi bây giờ mày đã có chồng rồi đó nhưng chỉ là chồng hờ thôi cuộc hôn nhân này chỉ là giả 1 cuộc hôn nhân không áo cưới không lễ cưới và không có lời chúc phúc của mọi người như mày thường thấy trên phim nhưng vì ba mày phải làm dù biết rằng mày đang bắt đầu 1 cuộc chơi 1 cuộc hôn nhân không có hạnh phúc.
Xe thắng lại trước ngôi biệt thự nhà Quân làm cả hai trở về thực tại sau thời gian suy nghĩ đăm chiêu.Tiểu Phương vưà bước xuống thì cô không thể tin vào mắt mình được trước mặt cô là 1 ngôi biệt thự nguy nga tráng lệ có kiến trúc theo lối Châu Âu và phía trước nhà có 1 đài phun nước ở giữa.
_Wow cứ như là nhà của Goo Jun Pyo trong BOF vậy?Mà ngôi nhà này còn đẹp hơn nhiều.-Cô lẩm bẩm và cứ nhìn ngôi nhà không rời mắt.
_Vào thôi.Nè bây giờ cô đã là vợ của tôi rồi đó lát nữa chúng ta sẽ gặp ba mẹ của tôi cô ráng mà diễn cho tốt nghe chưa?-Minh Quân thì thầm rồi nắm tay cô bước vào nhà.
_Thiếu gia đã về.-Hai hang người hầu đứng thành 2 hàng dọc cúi đầu và ở cuối có 1 người đàn ông mái tóc muối tiêu được chải gọn gàng để lộ ra cái trán cao thông minh.Ông tiến lại gần chỗ Minh Quân cúi đầu lễ phép.
_Thiếu gia đã về.Ông bà chủ đang chờ thiếu gia và tiểu thư trong phòng khách ạ.-Ông nở 1 nụ cười nhân hậu.
_Đây là quản gia của nhà này.Có gì cần giúp thì cứ nói với ông ấy?-Minh Quân giới thiệu.
_Dạ cháu chào bác ạ.-Tiểu Phương lễ phép.
Tại phòng khách……
_Ba mẹ đây là vợ con.

_Ồ cháo cháu xinh quá nhỉ chẳng trách sao lọt vào mắt thằng Minh Quân nhà bác.-Ba mẹ Minh Quân mỉm cười.
_Dạ cháu chào hai bác.-Tiểu Phương hơi ngượng.
_Dạ con xin phép ba mẹ cho cô ấy lên phòng tắm rửa lại 1 chút.
_Ừ tắm rửa xong thì xuống dùng cơm luôn nha.
_Dạ.-Minh Quân nắm tay Tiểu Phương lên lầu vừa lên tới lầu 1 thì anh liền buông tay cô ra.
_Ba mẹ tôi có vẻ thích cô rồi đó còn đây là phòng của cô.-Minh Quân mở cửa phòng và bước vào.
_Hả chúng ta ở chung 1 phòng à?????????Không được đâu anh cho tôi phòng khác đi tôi không quen ở chung với con trai.-Tiểu Phương hét nhỏ chỉ đủ để hai đứa nghe thấy.
_Cô có làm sao không?????Chúng ta đã là vợ chồng rồi thì phải ở chung 1 phòng chứ.Cô yên tâm đi tôi động chạm tới cô đâu.Chúng ta chỉ ở chung 1 phòng khi có ba mẹ ở nhà thôi còn nếu ba mẹ đi vắng thì tôi sẽ sang phòng khác.Thôi vô đi.-Minh Quân lôi Tiểu Phương vào đóng cửa lại.
_Cô đi tắm đi quần áo tôi để trong tủ cứ việc lấy mặc.Tôi nằm nghỉ 1 lát.-Minh Quân leo lên giường ngủ.
Tiểu Phương mở tủ quần áo chọn 1 bộ váy màu hồng mà cô ưa thích rồi đi vào nhà tắm.Chợt cô nhìn sang thấy Minh Quân đang ngủ lúc này nhìn anh thật ấm áp không giống như trạng thái lạnh lùng lúc nãy lúc Minh Quân ngủ nhìn giống như 1 thiên sứ giá như lúc tỉnh anh ấy cũng như vậy thì hay biết mấy.Tiểu Phương cứ ngắm Minh Quân ngủ rồi suy nghĩ lung tung.
_Đi tắm đi cho tôi còn tắm nữa.-Minh Quân nói đôi mắt vẫn nhắm nghiền lời nói của anh làm Tiểu Phương chợt tỉnh và hơi bị quê nên cúi đầu đi vào nhà tắm.
Sau khi tắm rửa xong Minh Quân nắm tay Tiểu Phương xuống phòng ăn.Ba mẹ đã ở trong phòng chờ 2 người.
_Con chào ba mẹ/hai bác ạ.-Minh Quân kéo ghế cho Tiểu Phương ngồi rồi cũng ngồi xuống kế bên cô.
_Tiểu Phương này từ nay con đã là con dâu của nhà này rồi có chuyện gì cần giúp đỡ thì cứ nói với chồng con hay chúng ta cũng được với lại phải thay đổi cách xưng hô đi hãy gọi chúng ta là ba mẹ đi và xem chúng ta như là cha là mẹ của con nhé.-Mẹ Minh Quân cười.
_Dạ….con…biết rồi…..bác……à không…mẹ.-Tiểu Phương ấp úng.
_Hì thôi cả nhà dùng bữa đi.-Ông bà Triệu cười(từ nay mình sẽ gọi ba mẹ của Minh Quân là ông bà Triệu nha)
_Này ăn nhiều vào nhé!Minh Quân con định cho Tiểu Phương học ở trường nào vậy?-Bà Triệu gắp thức ăn cho Tiểu Phương rồi quay sang hỏi Minh Quân.
_Con định cho cô ấy học ở nhà luôn.
_Ừ vậy cũng được.Tiểu Phương này mẹ nghe nói con biết nhiều thứ tiếng lắm phải không?
_Dạ.Con được học từ nhỏ vì con phải giúp ba trong việc ngoại giao ở công ty-Tiểu Phương gật gù rồi mĩm cười cô thấy ông bà Triệu không đến nỗi khó tính ngược lại ông bà ấy rất lịch sự và dễ gần nhưng sao con trai ông bà ấy lại lạnh lùng kiêu ngạo đến thế không biết nhìn không ưa nỗi.
Suốt buổi ăn Tiểu Phương cứ nói luyên thuyên bất tận.Cô kể cho ông bà Triệu nghe hết chuyện này đến chuyện kia khiến cả nhà phải bật cười còn Minh Quân chỉ biết nghe rồi im lặng không nói gì.Ông bà Triệu có vẻ rất thích Tiểu Phương nên Minh Quân cũng yên tâm được phần nào.Ăn xong cả hai xin phép lên phòng ngày hôm nay Tiểu Phương đã rất mệt mỏi cô muốn được nghỉ ngơi.
_Cô nằm ở trên giường đi để tôi nằm dưới đất cũng được.-Minh Quân lấy cái gối chải tấm chăn xuống đất.
_Thôi anh lên đây nằm đi để tôi xuống dưới cho.-Tiểu Phương đề nghị.
_Không sao đâu ngày mai ba mẹ về Mĩ rồi tôi nằm ở đây 1 đêm có sao đâu với lại cô là con gái ai mà lại để con gái nằm dưới đất như thế.Thôi ngủ đi tôi mệt rồi.-Minh Quân xua xua tay rồi nắm xoay lung về phía Tiểu Phương.
_Tùy anh.G9.-Tiểu Phương với tay tắt đèn rồi nằm xuống.
Cốc….cốc….cốc….-Tiếng gõ cửa.
_Mẹ vào được không 2 con?-Tiếng của bà Triệu.

Minh Quân và Tiểu Phương nghe thấy liền ngồi bật dậy.Tiểu Phương thì mở đèn còn Minh Quân lo thu dọn gối mềm lại.
_Mẹ vào đi ạ.-Tiểu Phương chạy ra mở cửa.
_Ừ.Hai đứa lại đây mẹ có chuyện muốn nói.-Bà Triệu bước vào ngồi xuống chiếc ghế đệm trong phòng.
_Dạ.-Minh Quân và Tiểu Phương ngồi xuống 2 bên bà Triệu.
_Ngày mai ta và ba con sẽ về Mỹ rồi các con ở đây sống cho thật tốt và hạnh phúc nhé.Con nhớ chăm sóc Tiểu Phương thật tốt nghe chưa?-Bà lấy tay Minh Quân đặt lên tay Tiểu Phương làm Tiểu Phương lung túng cúi mặt xuống không dám nhìn Minh Quân.
_Tiểu Phương này tội nghiệp cho con lấy chồng mà chẳng có lễ cưới áo cưới gì hết chắc con buồn lắm phải không?Mẹ và ba con không có gì chỉ có thứ này coi như là quà mừng cho tụi con vậy nhé.-Bà Triệu đưa cho Tiểu Phương 1 chiếc hộp.

_Con mở ra đi.Đây là hộp trang sức mà bà nội con đã trao cho ta khi ta mới về làm dâu bây giờ ta đưa nó lại cho con.
_Dạ con không dám nhận đâu ạ.-Tiểu Phương cúi mặt xuống vì cô thấy xấu hổ cô muốn nói cho bà Triệu biết mối quan hệ giữa cô và Minh Quân chỉ là giả chỉ là hợp đồng mà thôi cô không xứng đáng để nhận nó.
_Con cứ cầm lấy đi.Đừng ngại.Thôi ta về phòng đây 2 con nghỉ đi.-Bà Triệu bước nhanh ra ngoài vì bà sợ Tiểu Phương sẽ trả lại cái hộp đó.
_Nè anh cầm lấy đi mai mốt đưa cho vợ của anh.-Tiểu Phương đặt chiếc hộp lên tay Minh Quân.
_Cô cứ cầm lấy đi.Đó là quà mẹ cho cô mà.
_Nhưng tôi không thể nhận được.Tôi đâu phải vợ anh mà anh không nghe mẹ anh nói là cái hộp này được bà nội đưa cho mẹ à nó giống như là 1 thứ di truyền từ đời này sang đời khác thì phải đưa cho vợ của anh để cô ấy còn đưa cho con dâu của anh chứ.-Tiểu Phương ra vẻ hiểu chuyện.
_Mệt cô quá tôi sẽ không lấy vợ đâu tôi không muốn vướng bận chuyện gia đình chuyện cô là vợ của tôi chỉ là để ba mẹ tôi vui và giao Minh Thị lại cho tôi vì tôi không muốn ông bà cứ làm việc hoài như thế.
_Vậy coi như tôi giữ hộ anh tới lúc cái hợp đồng này kết thúc tôi sẽ trả.
_Tùy cô.-Minh Quân nói xong nằm xuống quay lung về phía Tiểu Phương.
Đêm hôm đó Tiểu Phương không ngủ được có lẽ cô lạ nhà.Cô thấy căn nhà này thật lạnh lẽo và cô đơn nó chỉ vui vẻ và có sức sống khi có mặt ông bà Triệu.


Sáng hôm sau,Tiểu Phương mệt mỏi bước vào nhà tắm cả đêm qua cô không tài nào chợp mắt được.Vscn xong cô trang điểm 1 chút không phải cô điệu đà gì vì cô muốn che đi những vết thâm quần bao quanh đôi mắt to tròn của cô xong cô mặc 1 bộ váy trang nhã bước xuống nhà.Ông bà Triệu đang ngồi ở phòng khách.Trưa hôm nay ông bà Triệu sẽ bay sang Mỹ nên Tiểu Phương muốn nói chuyện với ông bà ấy 1 lát.
_Con chào ba mẹ.Tối qua ba mẹ ngủ có ngon không ạ?-Tiểu Phương cười híp mắt.
_Chào con.Tối qua chúng ta ngủ ngon lắm còn con chắc khó ngủ lắm phải không?-Bà Triệu quan tâm.
_Dạ….do hơi lạ….chỗ…nhưng….con cũng ngủ được 1 chút.-Tiểu Phương gượng cười.
_Tiểu thư có dùng cà phê không ạ?-Ông quản gia hỏi.
_Dạ không cảm ơn bác.
_Ủa Minh Quân đâu?Sao nó không xuống với con luôn.
_Dạ anh ấy đang ngủ ạ.
_Ừ….chắc do nó làm việc nhiều quá con cũng đừng buồn nha nó là vậy đấy chỉ biết tới công việc chẳng biết tới bạn bè yêu đương gì cả.Nó nói sẽ lấy vợ làm mẹ cũng ngạc nhiên tưởng đâu nó đùa nhưng hóa ra là thật.-Bà Triệu bật cười.
Tiểu Phương không nói gì chỉ cười trừ.
_Mẹ nói xấu con cái gì đấy?-Minh Quân từ trên lầu bước xuống.
_Cho tôi 1 tách cà phê.-Anh ta quay sang nói với quản gia.
_Thấy chưa thằng này cứ mỗi lần nhắc tới nó là y như rằng nó xuất hiện ngay.Mẹ đâu có nói gì đâu mẹ chỉ nói là hồi nhỏ mãi đến 7 tuổi mà vẫn còn tè dầm lại còn sợ gián nữa.-Bà Triệu cười gian.
Lời nói của bà làm ông Triệu,Tiểu Phương và đám người hầu mắc cười nhưng không dám cười lớn sợ Minh Quân quê nên chỉ dám mỉm cười 1 cái.
_Quản gia có bữa sang chưa?Tôi đói rồi.-Minh Quân bực mình hậm hực đi vào phòng ăn.
Ông bà Triệu và Tiểu Phương cũng đi theo.Suốt buổi ăn Minh Quân chỉ cắm cúi ăn không nói gì.Ăn xong Tiểu Phương và Minh Quân đi lên phòng thay đồ chuẩn bị đưa ông bà Triệu ra sân bay.
_Hihihihihihihi…..-Tiểu Phương vừa lấy quần áo vừa khúc khích cười.
Minh Quân biết cô đang cười mình nên giận dữ.
_Bộ mắc cười lắm hay sao mà cô cười hoài thế?-Minh Quân bực bội.
_Ừ…..hihihihi…..công nhận anh lớn rồi …..hihihihihi…..mà còn……dấm đài…..hihihihihi…..rồi còn……sợ gián nữa chứ.-Tiểu Phương ôm bụng cười nắc nẻ.
_Không được cười nữa.Tôi cấm cô không được nhắc tới chuyện này nữa.-Minh Quân quát.
_Ừ…hihihi…không cho cười thì thôi…..-Tiểu Phương ôm đồ đi vào nhà tắm.
Tại sân bay có 4 người đang đứng ở đại sảnh họ thu hút hết mọi ánh nhìn của mọi người.
_Ba mẹ đi đây các con ở lại mạnh khỏe nhé.Có dịp ba mẹ sẽ về lúc đó là phải có cho ông bà này 1 thằng cu đó nha.-Bà Triệu châm chọc.
_Ơ….dạ…-Tiểu Phương cúi mặt vì chuyện đó sẽ không bao giờ xảy ra được.
Tiễn ông bà Triệu xong Tiểu Phương về nhà còn Minh Quân thì vào công ty luôn.

_Tiểu thư đã về.-Đám người hầu đồng thanh làm Tiểu Phương giật mình.


Đầu 2/15 3 >> Cuối

Nhập trang (1~15):
Chia sẻ lên facebook
Bình luận qua facebook
KPAH 154 - Game gMO Ấn Tượng Nhất Việt Nam
Cốt truyện Việt, và đắm mình trong tích xưa, cùng tham gia các trận đấu lịch sử....
Ngũ Đế 154 - Xứng Danh Anh Hùng
Hãy hóa thân cao thủ võ lâm đồng đạo môn phái nhất thống thiên hạ, game đỉnh nhất 2013....
Mobi Army HD 238 - Anh Tài Tựa Gunbound
Game bắn súng đối kháng theo lượt, quen thuộc, thuộc dòng kinh điển, ấn tượng với Gamer....
Vua Bài HD 260 - Nhập Vai Thần Bài
 20 mini game Bài, thỏa sức vận may rủi, khuyến mại chơi Miễn phí! ...
Avatar 250 HD - MXH Teen Đặc Biệt Ấn Tượng
MXH nhộn nhịp, vui vẻ, kết bạn, nông trại, câu cá, chơi mini game, thể hiện cá tính của bạn....
***Dành cho các wapmaster
U-ON